You are currently browsing the category archive for the ‘TRẦN BÌNH NAM’ category.
![]()
CUỘC ĐẤU TRÍ GIỮA BUSH VÀ HUSSEIN SAU NGHỊ QUYẾT 1441 CỦA HỘI ĐỒNG BẢO AN
Trần Bình Nam
Hôm Thứ Sáu 8 tháng 11 Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc với 15 phiếu thuận, nhất trí thông qua Nghị quyết 1441 buộc Iraq tự ý giải giới vũ khí hoá học, vi trùng và nguyên tử, nếu không sẽ lãnh hậu quả, có nghĩa Hoa kỳ và đồng minh sẽ giải giới bằng vũ lực.
Ba nước Pháp, Trung quốc và Liên bang Nga, một phần vì lợi riêng, một phần vì không muốn Hoa Kỳ hành động đơn phương làm lu mờ vai trò của họ là Ủy viên Thường trực của Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc có quyền phủ quyết, đã cật lực thương thuyết với Hoa Kỳ trong hai tháng qua (từ ngày 12/9/2002 sau khi tổng thống Bush đọc diễn văn trước đại hội đồng Liên hiệp quốc yêu cầu cộng đồng quốc tế phải hành động chận đứng các chương trình vũ khí giết người tập thể của Iraq nếu không Hoa kỳ sẽ phải hành động một mình) để đạt đến một bản văn lời lẽ mạnh mẽ như Hoa Kỳ đòi hỏi, nhưng trước sau vẫn qui định rằng trong trường hợp Iraq bác bỏ Nghị quyết hay chấp thuận thi hành nhưng vi phạm, Hoa Kỳ cũng chỉ được phéùp dùng vũ lực khi được Hội đồng Bảo an chấp thuận.
Nghị quyết qui định trong hạn 30 ngày Iraq phải báo cáo với Ủy ban Kiểm tra Vũ khí của Liên hiệp quốc (U.N. Monitoring, Verification and Inspection Commission UNMOVIC), với Cơ quan Nguyên Tử năng Quốc tế (International Atomic Energy Agency IAEA) và với Hội đồng Bảo an tất cả các chương trình liên quan đến ba loại vũ khí nói trên. Báo cáo sai, báo cáo thiếu, hay không thi hành nghiêm chỉnh Nghị quyết đều được Hội đồng Bảo an xem xét tìm biện pháp trừng phạt. Hai Ủy ban UNMOVIC và IEAE có nhiệm vụ bắt đầu cuộc kiểm tra trong hạn 45 ngày từ ngày ký Nghị quyết và báo cáo với Hội đồng Bảo an 60 ngày sau đó. Ông Tổng thư ký Liên hiệp quốc có nhiệmvụ thông báo Nghị quyết này đến Iraq và yêu cầu Iraq thi hành nghiêm chỉnh và vô điều kiện. Iraq có 7 ngày để cho biết ý định thi hành hay không. Ông Chủ tịch UNMOVIC và ông Giám đốc IAEA báo cáo tức khắc cho Hội đồng Bảo an mọi vi phạm hay bị cản trở từ phiá Iraq không cho Ủy ban Kiểm tra làm tròn nhiệm vụ. Nghị quyết gồm một số điều khoản khắc khe khác như các cơ sở thuộc phủ tổng thống của Saddam Hussein đều được thanh tra nếu Ủy ban thấy cần. Trước khi Ủy ban đến thanh tra một nơi nào Ủy ban có quyền ra lệnh máy bay và xe cộ của Iraq không được ra vào khu đó để tẩu tán bằng chứng. Và Ủy ban có quyền mang nhân chứng và gia đình ra khỏi Iraq để điều tra để tránh sự đe dọa của chính quyền Iraq. Sau cùng Hội đồng Bảo an sẽ được triệu tập khi được báo cáo một sự vi phạm nào đó để quyết định biện pháp.
Theo lịch trình ấn định bởi Nghị quyết, Iraq phải trả lời trước ngày 15/11/02, và phải hoàn tất bản báo cáo về vũ khí giết người tập thể của mình trước ngày 8/12/02. UNMOVIC và IAEA bắt tay vào việc kiểm tra kể từ ngày 23/12/02 và Hội đồng Bảo an sẽ nhận được báo cáo của Ủy ban Kiểm tra chậm nhất là ngày 21/2/2003.
Đối với tổng thống George W. Bush, sự giải giới vũ khí giết người tập thể của Iraq chỉ là một phần của vấn đề. Vấn đề chính là Saddam Hussein phải ra đi và tại Iraq có một chính quyền thân Hoa Kỳ. Ông Bush không dấu diếm ý định này khi tuyên bố rằng: đã đến lúc nhân dân Iraq được quyền thoát khỏi kềm kẹp, tìm lại tự do và sống trong hy vọng … ngay sau khi Hội đồng Bảo an vừa thông qua Nghị quyết 1441. Đối với Saddam Hussein, trái lại, là làm thế nào để tồn tại và dù ở đâu vẫn có khả năng tạo sự bất an cho Hoa Kỳ.
Cuộc đấu trí giữa Bush và Hussein sau Nghị quyết ngày 8/11/2002 trên căn bản là vậy.Trong cuộc đấu trí này Saddam có thể sẽ nuốt nhục nhượng bộ bước đầu và thi hành Nghị quyết. Ông ta sẽ phải hy sinh các chương trình vũ khí giết người tập thể và cả các nhà khoa học của ông ta để Hoa Kỳ không thể kiếm cớ đánh Iraq. Cũng có thể từ năm 1998 sau khi đoàn thanh tra vũ khí do ông Richard Butler cầm đầu rút ra khỏi Iraq, Saddam Hussein đã cho chôn dấu thật kỹ các chương trình vũ khí của ông và sẽ chối phăng ông ta chẳng hề có vũ khí giết người tập thể. Có chỉ dẫn cho thấy Saddam Hussein chọn con đường phiêu lưu này.
Hôm Thứ Tư 13/10, hai ngày trước hạn kỳ trả lời, bộ trưởng ngoại giao Iraq ông Naji Sabri gởi ông Tổng thư ký Liên hiệp quốc Kofi Annan một bức thư dài 9 trang chấp nhận Nghị quyết 1441 và sẵn sàng đón đoàn thanh tra vũ khí của Liên hiệp quốc. Tuy nhiên không bỏ lỡ cơ hội truyền thông bức thư tố cáo tổng thống Bush và thủ tướng Anh Tony Blair đã bịa đặt chuyện vũ khí giết người. Bức thư xác nhận Iraq không có chương trình vũ khí hoá học, vi trùng và nguyên tử nào cả (sic). Trước đó Saddam Hussein đã chỉ thị cho Quốc hội Iraq do ông kiểm soát họp và công khai bỏ phiếu bác bỏ Nghị quyết của Liên Hiệp quốc.
Đó là hiệp một. Saddam Hussein luồn qua vòng tay tránh cú đấm đầu tiên của Bush. Về phía Hoa Kỳ, Hoa Kỳ có thể hy vọng rằng sự thi hành từng chữ Nghị quyết 1441 sẽ làm cho uy tín của Saddam Hussein giảm sút và sẽ bị các lực lượng chính trị đối lập lật đổ. Hoa Kỳ đã có chương trình nuôi dưỡng lực lượng đối lập này. Tuy nhiên các lực lượng đối lập này chưa đủ mạnh và việc mất các thứ vũ khí hoá học, vi trùng hay nguyên tử (nếu có) không làm cho bộ máy an ninh vốn trung thành tuyệt đối với Saddam Hussein yếu đi. Dân chúng Iraq vẫn còn ủng hộ Saddam Hussein và quân lực của Saddam Hussein cũng không vì thiếu các thứ vũ khí giết người tập thể mà yếu đi. Vũ khí chính yếu của quân đội Iraq là vũ khí cổ điển. Thế của Iraq đối với các quốc gia Hồi giáo chung quanh vẫn còn mạnh. Cho nên khả năng còn tồn tại của Saddam Hussein để vẫn lãnh đạo Iraq sau khi từ bỏ các loại vũ khí giết người tập thể có một xác suất rất cao.
Nếu sự việc diễn tiến như vậy, và nếu đoàn thanh tra vũ khí của Liên hiệp quốc của ông tân đoàn trưởng Hans Blix không tìm thấy dấu vết gì thì Hoa Kỳ sẽ có những khó khăn. Trước hết Liên hiệp quốc cho rằng Iraq đã thi hành các Nghị quyết của Liên hiệp quốc sẽ đề nghị giải tỏa lệnh phong tỏa kinh tế của Liên hiệp quốc trước đây mà Hoa Kỳ rất khó có lý do bác bỏ. Thứ hai Hoa Kỳ không thể duy trì mãi tại Trung đông một lực lượng quân sự có khả năng tấn công Iraq vì lý do kinh tế.
Saddam Hussein sẽ đánh hiệp hai khi Hoa Kỳ đã rút bớt quân về. Saddam Hussein sẽ lén lút xây dựng lại các chương trình vũ khí nguyên tử, hóa học và vi trùng của ông ta. Với khả năng trinh thám bằng vệ tinh và các hoạt động gián điệp khác Hoa Kỳ có thể biết được các vi phạm này, nhưng Hoa Kỳ không có lực lượng tại chỗ để tấn công Iraq, hơn nữa lại còn phải thông qua thủ tục quốc tế. Bản cũ soạn lại, và nhiều câu hỏi sẽ đặt ra: phản ứng của thế giới ra sao? Bush còn tại chức không? Cuộc chiến chống khủng bố của Hoa Kỳ bước qua giai đọan nào? Hoa Kỳ còn duy trì chính sách cứng rắn hay không?
Nếu Hoa Kỳ chần chừ Saddam thắng hiệp hai. Nếu Hoa Kỳ quyết so găng (cuộc so găng cũng có thể xẩy ra sớm hơn nếu ngày 8/12/2002 tới Saddam Hussein gởi một báo cáo trắng đến Hội đồng Bảo an và Hoa Kỳ có bằng chứng trình Hội đồng rằng Saddam báo cáo láo) Saddam Hussein vẫn còn một chọn lựa cuối cùng là đương đầu với Hoa Kỳ trên chiến trường. Ông ta sẽ tung tất cả vũ khí giết người tập thể có trong tay giết càng nhiều quân nhân Mỹ càng tốt rồi rút lui vào bóng tối lãnh đạo một cuộc chiến tranh vừa du kích vừa khủng bố chống Hoa Kỳ như Osama bin Laden đang làm.
Trong hai tháng 10 và 11 năm 2002 tổng thống Bush thắng lớn. Thứ nhất là lưỡng viện quốc hội (dù Thượng viện còn trong tay của đảng Dân chủ đối lập) thông qua Quyết nghị cho phép tổng thống dùng vũ lực. Thứ hai trong cuộc bầu cử giữa hai nhiệm kỳ vừa qua (5/11/2002), thông thường đảng cầm quyền mất ghế, đảng Cộng Hòa của ông đại thắng, chiếm đa số vững vàng tại hai viện quốc hội chứng tỏ nhân dân Hoa Kỳ ủng hộ đường lối chủ chiến của ông. Thứ ba là với sự cương quyết cá nhân, cộng với sự ủng hộ của Quốc hội và nhân dân ông đã thuyết phục Hội đồng Bảo an đồng thuận thông qua Nghị quyết giải giới Iraq. Sau cùng Saddam Hussein, kẻ thù không đội trời chung với họ Bush vuốt mặt nhuợng bộ bước đầu.
Nhưng vinh quang không làm ông bớt nhức đầu chừng nào Saddam Hussein còn tồn tại dù đã bị giải giới thật hay giả giải giới. Trong bối cảnh tâm lý đó, người ta dự đoán rằng Bush phải có một kế hoạch nào khác nữa ngoài Nghị quyết 1441 của Hội đồng Bảo an để chuẩn bị đánh một lá bài cao hơn lá bài của Saddam Hussein là nuốt nhục thi hành (hay vờ thi hành) Nghị quyết của Hội đồng Bảo an để tránh búa rìu nhất thời của Hoa Kỳ chờ cơ phục hận.
Bush chỉ thắng cuộc đấu trí này bằng cách không cho Saddam Hussein một cơ hội nào tồn tại để phục hận.
Nov. 16, 2002
Binhnam@aol.com
http://www.vnet.org/tbn
![]()
Chính sách khủng bố người dân của chính quyền Việt Nam
Trần bình Nam
Thế nào gọi là khủng bố ? Theo định nghĩa của Tự điển Bách khoa Britannica, khủng bố là: “sự xử dụng vũ lực một cách có hệ thống để gieo sự lo sợ trong quần chúng để đạt một mục tiêu chính trị nào đó. Khủng bố từng được xử dụng bởi các nhóm quá khích thiên tả hay thiên hữu, bởi những nhóm chủ trương quốc gia quá khích hay các nhóm tôn giáo cực đoan, những nhóm chủ trương đấu tranh cách mạng xã hội và ngay cả bởi các lực lượng vũ trang của một quốc gia như quân đội, tình báo hay công an cảnh sát.” (Terrorism is the systematic use of violence to create a general climate of fear in a population and thereby to bring about a particular political objective. Terrorism has been practiced by political organizations with both rightist and leftist objectives, by nationalistic and religious groups, by revolutionaries, and even by state institutions such as armies, intelligence services, and police.)
Theo định nghĩa trên, hành động của công an Việt Nam tại chợ Đồng Xuân, Hà Nội, đối với sinh viên Nguyễn Tiến Nam, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà giáo Vũ Hùng trong ngày 29/4/2008 là một hành động khủng bố chứ không phải là một hành động duy trì an ninh trật tự .
Theo lời thuật lại của sinh viên Nguyễn Tiến Nam cho một phóng viên đài Tiếng nói Á châu Tự do (Radio Free Asia –RFA) được phát sóng trong buổi phát thanh sáng ngày 1/5/2008 giờ Việt Nam, thì sáng ngày 29/4/08, nhằm ngày ngọn đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh đến Sài Gòn, anh cùng với nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà giáo Vũ Hùng và một số đồng bào thuộc gia đình các ngư dân ở Thanh Hóa bị hải quân Trung quốc bắn chết đầu năm 2005 cùng với một số dân oan từ Thái Bình và Hải Phòng hẹn nhau tụ tập trước chợ Đồng Xuân để biểu tình chống lại hành động của Trung Quốc cuối năm 2007 đã sát nhập hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam thành quận huyện của họ.
Sinh viên Nguyễn Tiến Nam cho biết anh cầm một chiếc cờ có 5 vòng còng số 8 và chữ Olympic Bắc Kinh và cùng các ngư dân và dân oan hô hào đồng bào chung quanh tập trung lại nói lên tiếng nói chống bá quyền Trung quốc. Lập tức công an mặc thường phục kéo đến khóa tay, bóp cổ và tách anh ra khỏi đoàn người biểu tình để đánh đập anh.
Sau đó họ áp tải anh về văn phòng Ban Quản Lý Chợ Đồng Xuân. Tại đây anh Nguyễn Tiến Nam thấy có mặt nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà giáo Vũ Hùng ở Hà Tây, ông Vi Đức Hồi ở Lạng Sơn, chị Lê Thị Kim Thu, hai sinh viên nữa là sinh viên Ngô Quỳnh và Nguyễn Văn Nhất ở Bắc Giang, và một em học sinh tên là Sơn ở Hải Phòng đã bị bắt đưa về đây trước.
Công an đã đánh đập anh Nguyễn Tiến Nam một cách dã man từ ngoài chợ vào đến văn phòng chợ đến nổi anh phải nôn oẹ tống tháo thức ăn ra ngoài. Thấy anh bị đánh, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa lên tiếng phản đối, công an bỏ anh Nguyễn Tiến Nam quay sang đánh nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa. Thấy xót ruột nhà giáo Vũ Hùng lên tiếng bênh vực bảo mấy người công an rằng nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đã cao niên đáng tuổi cha chú các anh sao các anh lại tàn nhẫn như vậy thì công an quay ra đánh nhà giáo Vũ Hùng .
Sau đó – theo lời của anh Nguyễn Tiến Nam – công an đưa 3 anh Nguyễn Tiến Nam, Nguyễn Xuân Nghĩa và Vũ Hùng về đồn công an phường Đồng Xuân để hạch hỏi, tại đó công an sắc phục đã thẩm vấn và mắng nhiếc cả ba bằng những lời lẽ thô tục cho đến 11 giờ đêm họ mới cho xe công an đưa 3 anh về nguyên quán. Nguyễn Tiến Nam về Yên Báy, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa về Hải Phòng, và nhà giáo Vũ Hùng về Hà Tây.
Về đến Hải Phòng nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đã ghi lại cảnh công an đấm đá những người biểu tình vì yêu nước qua mấy vần thơ: (www.doi-thoai.com)
Tổ quốc tôi như miếng da lừa
Một lần ước mất đi một ít
Ước phồn vinh: rừng mất cây, biển Đông mất cá
Ước vẹn toàn: Cao nguyên, hải đảo chuyển sang người
Tôi đứng ôn hòa, biểu ngữ chống Bắc Kinh
Người đến đầu tiên lại là cảnh sát
Họ nhìn tôi như nhìn loài chó ghẻ
Tôi ngã rồi họ dựng chúng tôi lên
Những nắm đấm thôi miên vào mặt.
Họ là người Việt Nam như tôi
Ở chung với tôi trên mảnh đất cỗi cằn sỏi đá.
Ở chung với tôi mảnh đất ngàn năm vật vã
Lo sinh nhai, lo giữ chốn sinh tồn.
Tôi nằm lăn ra đất
Nước mắt nuốt vào trong
Lịch sử 4 ngàn năm triều đại nào như thế?
(Nguyễn Xuân Nghĩa – Hải Phòng 1/5/08)
Động thái của công an trong ngày 29/4/2008 đối với 3 anh Nguyễn Tiến Nam, Nguyễn Xuân Nghĩa và Vũ Hùng cần được hiểu như thế nào ?
Không thể hiểu là một hành động giữ gìn an ninh trật tự, vì các anh ấy biểu tình bất bạo động và một cuộc biểu tình ôn hòa của trên dưới 10 người không thể làm mất trật tự công cọng. Và cho dù có mất trật tự công cọng công an cũng chỉ có thể dùng những phương tiện chừng mực để tái lập trật tự, chứ không thể dùng bạo lực đánh đập người biểu tình như công an đã đánh đập 3 anh Nguyễn Tiến Nam, Nguyễn Xuân Nghĩa và Vũ Hùng.
Các anh đã không vi phạm bất cứ luật lệ nào, chứng cớ là công an sau khi đánh đập các anh đã không thể truy tố các anh và phải trả các anh về nguyên quán.
Vậy hành động của công an Việt Nam hôm 29/4 không thể hiểu là một hành động vi phạm nhân quyền, mà theo định nghĩa, phải hiểu là một hành động khủng bố. Dùng bạo lực làm cho những người biểu tình sợ không dám biểu tình nữa và gián tiếp khủng bố tinh thần dân chúng nơi chợ Đồng Xuân để không dám tham gia hay bênh vực những người đang bị đàn áp .
Những người công an mặc thường phục đánh sinh viên Nguyễn Tiến Nam, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và nhà giáo Vũ Hùng trước chợ Đồng Xuân và tại văn phòng Ban Quản lý chợ là những quân khủng bố cần được nhà cầm quyền Việt Nam truy tố và xử phát thích đáng theo pháp luật. Nếu không thì chính nhà cầm quyền tại Hà Nội chủ trương chính sách khủng bố.
Đảng Cộng sản Việt Nam thường chụp mũ đảng này, đảng nọ là tổ chức khủng bố một cách vô bằng cớ, trong khi chính họ đã dùng phương pháp khủng bố đối với nhân dân trong nước. Họ đã nâng khủng bố lên hàng chính sách quốc gia. Các quốc gia chủ trương chống khủng bố trên thế giới cần để ý đến hành động có tính chính sách này của đảng cộng sản Việt Nam, và áp dụng các biện pháp chống khủng bố như minh danh tố cáo hai nhân vật nắm bộ máy hành chánh Việt Nam hiện nay là chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là những tên khủng bố, và ít nhất ra lệnh cấm cửa cho đến khi ông Triết hay ông Dũng ra lệnh chấm dứt chính sách khủng bố nhân dân.
Chính quyền Việt Nam không còn là một chính quyền đơn thuần vi phạm nhân quyền của nhân dân như được thế giới hiểu từ trước đến nay mà chính là một chính quyền khủng bố.
Thế giới cần chính danh để cho cuộc đấu tranh chống khủng bố hiện nay trên thế giới trở nên có sức mạnh của một cuộc đấu tranh chống tội ác toàn cầu và đem lại chiến thắng sau cùng cho lẽ phải .
Trần Bình Nam
May 5, 2008


Phản hồi gần đây